THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC VĨNH HẢO



THƯ VIỆN SỐ - DỮ LIỆU SỐ

Bài giới thiệu sách tháng 9

Đạo sĩ họ Lưu có một cô con gái cùng lứa tuổi với hai anh em. Để phân biệt ai là anh, ai là em, cô gái đã bày ra một mẹo nhỏ. Trong lúc hai anh em đang đói, cô chỉ dọn cho họ một bát cháo với một đôi đũa. Đứng sau khe vách, cô thấy người này nhường cháo cho người kia ăn nên cô biết đó là người anh. Tân và cô gái gặp gỡ và yêu nhau. Đạo sĩ họ Lưu rất vui lòng và đồng ý gả con cho Tân. Sau khi cưới, hai vợ chồng đến ở một ngôi nhà mới, có Lang ở chung.

Kể từ khi lấy vợ, Tân đã không còn quan tâm và âu yếm em như trước. Lang cảm thấy rằng người anh đã bị say đắm bởi tình yêu đối với vợ. Điều này khiến cho người em cảm thấy chán nản và buồn bực. Một ngày nọ, sau khi cùng nhau đi làm việc đến tận khuya, Lang về trước và do sơ suất ôm lấy vợ Tân. Lúc đó, Tân mới bước vào và nổi cơn ghen, hờ hững với Lang. Lang vừa tức giận vừa xấu hổ, anh ta rời nhà và đi ra ngoài khi còn sáng sớm. Trên đường đi, Lang đến bờ sông lớn nước chảy xiết. Anh quyết định không quay trở lại, cúi đầu xuống và khóc. Anh ấy khóc mãi, khóc mãi, đến mức cả những con chim đi kiếm ăn cũng còn nghe thấy tiếng khóc và rồi anh biến thành tảng đá.

Trường Tân hoảng sợ và hối hận vì đã khiến em phải ra đi. Ngày hôm sau, Lang vẫn không quay trở về. Tân quyết định lên đường đi tìm kiếm em trai. Đến bờ sông, anh chàng nhận ra rằng em trai đã biến thành một tảng đá. Ôm hôn tảng đá, Trường Tân khóc mãi cho đến chết. Từ xác Tân mọc lên một cây thân mảnh mai, vươn cao lên trời, đứng bên cạnh tảng đá.

Không thấy chồng quay về, vợ Tân cũng bỏ nhà đi tìm. Nàng đến bờ sông và khóc đến cạn cả nước mắt, sau đó biến thành một cây dây leo quấn quanh cây của Trường Tân.

Khi vợ chồng Đạo Sĩ không thấy ba người quay về, họ quyết định cho dân chúng đi tìm. Trước tảng đá và hai cây kỳ lạ, người dân trong vùng đã xây dựng miếu gọi là "anh em hòa thuận, vợ chồng tiết nghĩa".

Vào một năm nọ, trời hạn hán, chỉ có hai cây bên cạnh tảng đá vẫn xanh mướt. Mọi người tin rằng đó là điều linh thiêng. Khi đó, vua Hùng đi qua vùng đất này, ngạc nhiên nên hỏi về miếu thờ và hai loại cây kỳ lạ. Sau đó, vua nếm thử quả thì chỉ thấy chát. Tuy nhiên, khi quả này nhai cùng với lá cây thì lại có vị ngọt, thơm cay. Bông nhiên, một viên quan hét lên: "Máu". Thật ra đó là nước khi nhai trầu cau sẽ cho ra màu đỏ thắm. Thế rồi, vua sai lấy cả ba thứ trầu, cau, tảng đá là vôi nhai cùng với nhau thì có cảm giác say men, môi đỏ tươi thắm. Vua bèn bảo:

- Quả là kỳ lạ! Tình yêu của cả ba thật nồng nàn và đáng ngưỡng mộ. Vua Hùng yêu cầu dân chúng trồng hai loại cây. Khi kết hôn phải tìm ba món trầu, cau và vôi để ghi nhớ tình yêu không bao giờ phai lạt. Từ đó dân Việt mới có tục ăn trầu.

Ý nghĩa sự tích trầu cau

Sự tích trầu cau mang ý nghĩa rất sâu sắc và giàu ý nghĩa trong cuộc sống. Đầu tiên, câu chuyện này nhắc nhở chúng ta về tình anh em ruột, tình yêu thương và sự quan tâm đến nhau trong gia đình. Tân và Lang là hai anh em ruột, họ yêu thương và giúp đỡ nhau trong cuộc sống. Điều này cho thấy tình anh em ruột là tình cảm rất đáng quý và nên được trân trọng.

Thứ hai, sự tích trầu cau cũng nhấn mạnh đến tình yêu và sự hi sinh. Tân và cô gái họ Lưu đã gặp gỡ và yêu nhau. Cô gái khi tìm chồng đã đau buồn đến mức chết bên chồng hóa thành dây leo.

Bài giới thiệu sách tháng 10

Từ thuở xa xưa, có hai mẹ con sống rất nghèo, hằng ngày phải đi làm mướn để kiếm bữa ăn tạm qua ngày. Cậu bé chỉ mới lên mười, dù rất thương mẹ nhưng em đành phải xa mẹ đi ở cho một lão nhà giàu chuyên nghề mổ lợn.

Ngày ngày, lão đồ tể bắt em lên rừng hái củi để đun nước giết lợn, cạo lông. Những ngày đầu lên rừng, em còn phải đi theo các bác đốt than để khỏi phải lạc đường, rồi sau đó em tự đi một mình. Cứ vài ngày một lần, em đi đường vòng xa hơn để ghé qua nhà thăm mẹ cho đỡ nhớ. Nhân tiện, em để cho mẹ một mớ củi và một ít sim rừng, ổi rừng.

Một hôm, em đang chặt củi ở bên sườn núi thì bỗng thấy một con hươu con bị sa xuống hố. Chú hươu con lo lắng và kêu lên một cách tuyệt vọng. Chú cứ mở to đôi mắt, ngẩng đầu lên nhìn quanh như đợi mẹ mình đến cứu.

Chú bé cũng nhìn quanh tìm kiếm xem có hươu mẹ ở đâu đây không, nhưng chỉ thấy cây rừng và tiếng gió thổi xào xạt. Em liền lần xuống hố ẵm chú hươu con lên. Thấy có người, lúc đầu chú hươu con sợ sệt né tránh, nhưng chỉ một lúc, chú để yên cho cậu bé vuốt ve.

Cậu bứt một ít cỏ non cho hươu con ăn, rồi lại bẻ một miếng cơm từ nắm cơm – bữa trưa ít ỏi của mình chấm muối bón thử cho hươu ăn. Hươu con chưa quen ăn cơm, nhưng hình như rất thích vị mằn mặn của muối.

Cậu bé rất muốn đem hươu con về nhà mẹ nuôi nhưng sợ lão chủ biết. Còn nếu đem về nhà lão đồ tể, chắc chắn lão sẽ thịt hươu con mất, bởi lão vẫn thường nói với mọi người rằng lão rất thèm thịt hươu. Cậu có ý trông đợi hươu mẹ trở lại để giao hươu con vì không ai là không muốn sống với mẹ. Cậu nhủ thầm với con hươu mà như là nói với chính mình vậy.

Trời đã xế chiều nhưng vẫn không thấy hươu mẹ đâu cả, cậu bé đành tìm một cái hang nhỏ, cho hươu con vào đó và lấy đá chặn kín lại.

– Ngày mai ta sẽ lên với hươu con! Hươu con đừng lo, cứ ngủ cho ngon nhé! – Cậu bé nói.

Hôm sau, cậu bé lại lên rừng. Em thở phào mừng rỡ khi thấy hươu con vẫn còn đó. Gặp lại em, hươu con tỏ vẻ mừng rỡ, cứ lấy mũi ngửi ngửi vào tay em.

– À! Mày muốn ăn cơm với muối chứ gì? – Cậu bé bẻ một miếng cơm chấm vào muối rồi bón cho hươu con, sau đó đi hái cỏ non cho nó. Trong lúc chặt củi, em cho hươu con đứng bên cạnh. Có hươu con, em chặt củi không biết mệt một chút nào cả. Từ đó, cậu bé và hươu con trở thành đôi bạn thân, ngày nào cũng gặp nhau, chỉ có đêm là cả hai đành phải tạm xa nhau. Thương hươu con không có mẹ nên quấn quít với mình, nhiều đêm em nằm mơ gặp hươu con và đùa giỡn với nó. Một đêm nọ, lão đồ tể thức dậy ra sân xem trời gần sáng chưa để giết lợn. Bỗng hắn nghe ở dưới bếp tiếng cậu bé đang nằm nói mê rất rõ như đang thức:

– Hươu à, hươu ăn chóng lớn, hươu mọc đôi sừng thật cao, thật đẹp nhé!

Lần ấy lão không để ý mấy, nhưng sau đó lão nghe bọn người làm mách là cậu bé cứ thường nói mê như thế. Lão đồ tể cau mày nghĩ bụng:

– Biết đâu thằng bé gặp hươu thật!

Thế là lão sai người nhà lén theo cậu lên rừng. Hắn chứng kiến cảnh em cùng chú hươu con gặp nhau và quấn quýt bên nhau suốt ngày nên liền về mách với lão chủ. Lão chủ liền nói:

– Đúng vậy thì ngày mai tao sẽ đi xem, chúng mày theo tao bắt cho kỳ được con hươu đem về.

Hôm sau, cậu bé lại lên rừng và mong gặp hươu con biết bao. Chỉ trong một thời gian ngắn, hươu con đã to lớn trông thấy và ngày càng tỏ ra khôn ngoan hơn. Hình như cậu bé nói gì, nghĩ gì, hươu con đều hiểu được cả và ngoan ngoãn làm theo. Nhưng hôm đó, khi em vừa đón hươu con từ trong hang ra, chưa kịp cho ăn, thì lão đồ tể cùng hai tên người làm ập tới chỗ hươu đứng. Cậu bé đành quát to:

– Chạy đi hươu ơi! Chạy đi!

Thấy hươu còn chần chừ, cậu bé bèn phát vào cổ nó một cái thật mạnh và quát:

– Chạy nhanh đi!

Hươu con hiểu ý phóng như bay vào rừng. Lão đồ tể và hai tên người làm đuổi theo nhưng không kịp. Hươu con đã phóng mất dạng khiến bọn họ không biết đâu mà tìm. Lão đồ tể giận lắm, quay lại đánh cậu bé một trận.

Trong cơn điên tiết, lão lấy một hòn đá nện vào lưng cậu. Không may hòn đá đánh trúng vào đầu khiến cậu bé ngã lăn ra nằm không động đậy. Lão đồ tể bỏ mặc em giữa rừng, cùng hai tên người làm trở về nhà.

Hươu con chạy rất xa, lên đỉnh đồi nhìn xuống. Thấy lão đồ tể độc ác cùng hai tên người làm đã về thật rồi, hươu con chạy xuống với người bạn thân thiết của mình. Hươu con hà hơi ấm vào lưng và ngực của cậu bé. Một lúc sau, cậu bé tỉnh dậy. Thấy hươu con, cậu mừng quá, ôm lấy cổ hươu mà khóc.

– Không có hươu thì ta chết mất rồi!

Thế là người và hươu kéo nhau đi sang khu rừng khác, tránh ngày mai lão đồ tể có thể đưa người và chó lên lùng sục. Phải đi nhanh thật xa nơi này. Nghĩ vậy, dù trời đã tối và đau đớn khắp người, nhưng cậu bé và hươu con vẫn nương vào nhau mà đi nhanh.

Vết thương trên đầu đau nhức nhưng muốn cứu hươu và cứu mình, cậu bé cố bước đi. Đến những lúc mệt quá, cậu lại ngồi bệt xuống cỏ nghỉ ngơi. Lúc đó, hươu con lại quấn quýt bên cạnh như vỗ về, an ủi và lại hà hơi ấm vào lưng và ngực cho cậu.

Hôm sau, lão đồ tể đưa người và chó lên thật. Nhưng lùng sục mãi, lão vẫn không tìm thấy hươu và cậu bé đâu cả nên đành hậm hực trở về. Cậu bé ở với hươu mấy ngày liền trong khu rừng sâu và tự tìm lá để chữa vết thương. Cả người và hươu cố kiếm quả rừng, cỏ rừng để ăn tạm. Nhưng được mấy ngày nhớ mẹ quá, cậu bé nói với hươu con rằng:

– Hươu ơi, ta nhớ mẹ quá. Ta muốn về thăm nhà một bữa rồi sẽ trở lên ngay với hươu.

Hươu con như hiểu ý của cậu bé. Nó mở to đôi mắt nhìn người chủ nhỏ và rơm rớm nước như đang khóc, rồi gật đầu liền mấy cái. Hươu con đưa người chủ nhỏ ra tận bìa rừng, sau đó đứng trên một hòn đá to nhìn theo cho đến khi dáng nhỏ nhắn của cậu bé khuất hẳn.

Cậu bé về gặp mẹ và biết được cách đây vài hôm, lão đồ tể có sai người đến dò hỏi cậu có trốn về không. Mẹ cậu không hề hay biết cậu đã bị lão đánh suýt chết. Cậu bé về lần này đúng vào dịp người chú chèo thuyền thuê cũng ghé về thăm nhà. Nghe cậu kể chuyện, người chú liền nói:

– Đã vậy thì cháu nên đi theo chú. Chú sẽ giúp cháu ăn học nên người.

Nhưng cậu bé lo lắng nói:

– Nhưng còn hươu con thì sao?

– Hươu con ở trong rừng thì cháu cần lo gì?

– Cháu đã hẹn với hươu con là sẽ trở lại với nó mà!

– Hươu làm sao hiểu được lời người nói?

– Chú ơi, nó hiểu được đấy! Nó tiễn cháu đi và còn khóc nữa kia mà!

– Thì cháu cứ theo chú ăn học. Ngày sau khôn lớn trở về, lúc đó cháu gặp lại hươu con vẫn không muộn mà.

– Liệu hươu con có chờ cháu không?

– Có chứ! Nó khôn vậy thì nó sẽ biết chờ.

– Cháu chỉ thương nó sống một mình như thế thì sẽ buồn lắm!

– Cháu đừng lo! Rồi nó sẽ tìm bầy đàn của nó để sống mà.

– Nhưng như thế nó có quên cháu không?

– Nó thương cháu nhiều như thế thì chắc sẽ không quên cháu đâu.

Không biết làm gì hơn, cậu bé đành nghe theo lời dỗ dành của chú và mẹ. Ngay tối hôm đó, người chú ra đi cho kịp ngày hẹn với chủ thuyền. Và cũng đêm đó, cậu bé ngồi ở đầu mũi thuyền nhìn về hướng núi cao và nói vọng lên “Hươu con ơi! Hươu chờ ta nhé! Ta sẽ về, và sẽ đưa hươu xuống dưới này sống với mẹ con ta”.

Lòng cậu bé muốn vậy, nhưng cuộc đời đâu phải muốn gì được nấy. Cậu bé đi với chú mình, và được ông gửi cho đi học ở một ông đồ nghèo nhưng rất thương người. Và trong một chuyến đi xa, thuyền của chú cậu bé bị đắm và ông mãi mãi không trở về nữa.

Cậu bé được ông đồ nuôi dạy, nhưng từ đó phải ở luôn với ông. Đường về quê mẹ xa quá, cậu càng nhớ thương mẹ gấp bội. Sau đó vài năm, cậu nghe tin mẹ mình đã mất. Hết thương mẹ, cậu lại nhớ đến hươu. Chú hươu con ngày nào không biết bây giờ đã lớn và đã nhập đàn sống với đồng loại chưa? Chú hươu con còn nhớ mình hay đã quên rồi?

Nhưng con hươu không quên. Nó vẫn nhớ người bạn, người chủ nhỏ của mình. Hằng ngày nó vẫn đến nơi chia tay với cậu bé để ngóng trông người bạn đã từng hứa sẽ trở lại với mình, nhưng chẳng thấy bóng dáng đâu cả.

Nhiều năm trôi qua, hươu lớn lên, sừng bắt đầu mọc. Đôi sừng ngày càng to lớn, nhưng chú hươu vẫn hiền lành như xưa. Hươu vẫn luôn mong chờ người bạn cũ của mình. Nhưng đời hươu không dài bằng đời người được.

Bây giờ hươu đã trở thành con hươu đầu đàn. Một hôm, hươu bỗng gặp một đoàn người đốt than. Hươu muốn đến gần nhưng rất ngại họ. Chờ cho đến khi mọi người về hết, hươu mới rời đàn, một mình đến gần chỗ họ đã ngồi trước đó.

Trông thấy một ít muối rơi vãi dưới đất, hươu nếm vị mằn mặn của muối mà bỗng nhớ người bạn của mình khôn tả xiết. Thế là, nó để bầy đàn lại cho một con hươu khác dẫn đầu, rồi một mình tìm đến chốn cũ, nơi có cái hang năm xưa hươu đã sống ở đó hằng ngày và chờ cậu bé.

Cái hang vẫn như xưa và nó sống quanh quẩn ở đó. Bấy giờ cỏ mọc quanh miệng hang um tùm và hươu mỗi ngày một già đi. Đến một ngày nọ, mặt trời sắp lặn, hươu già nằm xuống, giấu mình trong bụi rậm ở ngay bên cạnh hang và chết.

Lúc này, người bạn của hươu đang ở một nơi rất xa và đã có vợ con. Một hôm, thấy người đi bán sừng hươu, anh bỗng nhớ lại chuyện cũ và kể cho vợ con nghe. Anh nhắc lại câu nói năm xưa mỗi khi cho hươu ăn:

– Hươu à, hươu ăn chóng lớn, hươu mọc đôi sừng thật cao, thật đẹp nhé!

Đứa con lập tức đòi bố đưa về thăm quê, viếng mộ bà và lên rừng tìm xem chú hươu còn không? Thương con, nhớ mẹ và nhớ hươu, anh liền thu xếp đưa vợ con về quê. Về đến làng xưa, hỏi ra mới biết lão đồ tể độc ác một hôm dẫn chó lên rừng đi săn đã bị rắn độc cắn chết.

Sau khi thăm mộ mẹ xong, anh liền đưa con lên rừng. Thỉnh thoảng cơn gió rừng thổi thoang thoảng đem lại mùi hương vừa gần gũi, vừa xa xôi như chào đón như dẫn đường anh. Theo mùi hương, hai bố con đến ngay cái hang ngày xưa mà anh đã giấu chú hươu con.

Cả hai bố con chợt sửng sốt và đứng im lặng mãi với cảnh tượng trước mắt. Bên cạnh miệng hang mọc lên một loài cây lạ và đang nở đầy hoa. Mùi hương của nó thật đậm đà. Nhìn kỹ thì cành cây rất giống sừng hươu. Lúc đó, có mấy người đốt than đi ngang.

Họ kể rằng, trước đây ngay tại chỗ cây hoa đang nở, có một con hươu già từ đâu không biết, đến ở đó rồi nằm chết luôn. Sau đó, ở gần miệng hang bỗng mọc lên loài cây này, lá to giống tai hươu và cành giống sừng hươu. Người bố nghe nói, liền đoán ngay đấy là chú hươu con ngày xưa. Thì ra chú vẫn nhớ tới người bạn nhỏ của mình và vẫn chờ đợi mình. Lòng đầy ân hận, anh liền nói:

– Hươu ơi, ta muốn về với hươu nhưng nào có được. Dù sao bây giờ ta cũng đã gặp lại nhau.

Hai bố con cùng khấn xin hươu cho mình mang giống cây lạ về quê trồng, và để luôn nhớ tới hươu. Ngày nay, loài cây trổ hoa có cành giống như sừng hươu ấy được gọi là cây hoa Đại. Có người bảo, chữ Đại là từ chữ Đợi, chờ đợi mà có.

Bài giới thiệu sách tháng 11

Những gương mặt giáo dục Việt Nam 2008 sẽ đưa các bạn đến với những thầy cô giáo với sự tự học sáng tạo liên tục đã làm cho mỗi giờ giảng dạy như mỗi giờ “thắp lửa” nơi con tim và khối óc của các em học sinh.Với sự hy sinh thằm lặng theo năm tháng và dài theo sông núi Việt Nam của hàng chục vạn thầy cô giáo, vẽ nên bức tranh trí tuệ vô cùng sáng tạo phong phú và độc đáo của dân tộc Viêt Nam kết tinh nơi các thầy cô và các em học sinh.

 Cuốn sách mà các bạn đang có sẽ làm cho hơn một trăm ngôi sao như vậy tỏa sáng trên bầu trời hàng triệu ngôi sao của nên giáo dục nước nhà. Nếu các bạn đã đọc xong cuốn sách hay vì một lí do nào đó không thể đọc tiếp cuốn sách, các bạn hãy chuyển nó cho một thầy giáo, cô giáo cho bạn bè để có thêm một người Việt Nam quyết tâm học nhiều hơn, tốt hơn, để có thêm một người Việt Nam quyết làm cho tổ quốc rạng rỡ, sánh vai cùng các cường quốc năm châu trên trái đất này.

Bài giới thiệu sách tháng 12

Chợt ông Mặt Trời cất tiếng: Tí Xíu ơi! Cháu có đi với ông không? Tí Xíu hỏi khẽ:

- Đi đâu ạ? Ông Mặt Trời bảo:

- Đi đến đất liền, ở đó rất cần nước. Tí Xíu vui lắm, nhưng sực nhớ ra rằng mình là giọt nước nên không thể bay được, Tí Xíu lại hỏi:

- Làm thế nào mà cháu bay lên được ạ?

- Cháu đừng lo!

- Ông Mặt Trời nói ồm ồm

- Ông sẽ làm cho cháu biến thành hơi. Nói xong, ông Mặt Trời vén mây, chiếu thật nhiều ánh nắng xuống biển. Tí Xíu rùng mình và biến thành hơi. Chú chỉ kịp nói với biển cả:

- Chào mẹ! Con đi đây! Mẹ chờ con trở về nhé!Tí Xíu từ từ bay và nhập bọn với các bạn. Lúc đầu, Tí Xíu cùng các bạn bay là là trên mặt biển, sau đó hợp thành một đám mây mỏng bay vào đất liền. Gió nhẹ đưa Tí Xíu và các bạn bay qua dòng sông. Xế chiều, ông Mặt Trời tỏa ánh nắng chói chang hơn lúc sáng, không khí trở nên oi bức… Bỗng từ đâu, một cơn gió lạnh thổi tới. Tí Xíu reo lên:

- Mát quá, các bạn ơi! Mát quá! Tí Xíu và các bạn vui sướng nhảy múa. Nhưng rồi, trời mỗi lúc một lạnh. Tí Xíu và các bạn thấy rét. Chúng xích lại gần nhau thành một khối đông đặc và không bay lên được nữa. Chúng sà xuống thấp dần… thấp dần…Một tia chớp rạch ngang bầu trời. Một tiếng sét đinh tai vang lên. Gió thổi mạnh hơn. Tí Xíu và các bạn trở thành giọt nước trong vắt. Chúng thi nhau ào ào rơi xuống… Cơn dông bắt đầu.

Bài giới thiệu sách tháng 1

Một số phong tục ngày Tết của chúng ta như: Đưa và rước ông táo vào ngày 23 và 30 tháng chạp, gói bánh chưng ở miền Bắc và bánh tét ở miền Nam, bày mâm ngũ quả để cúng gia tiên…Trong dịp tết cổ truyền Việt Nam, trên mâm cúng gia tiên của bất kỳ gia đình nào cũng không thể thiếu một thứ bánh đậm đà bản sắc dân tộc Việt Nam đó là món bánh chưng xanh. Vì sao có bánh chưng xanh? Vì sao bánh chưng lại được đặt trân trọng trên bàn thờ trong ngày tết như vậy? Nhân dịp giới thiệu sách tháng 1 với chủ điểm “Ngày tết quê em” chào đón tết Ất Tỵ 2025, thư viện trường Tiểu học Vĩnh Hảo xin gửi tới các thầy cô giáo và các bạn học sinh một cuốn sách rất ý nghĩa - đó là cuốn “Bánh chưng bánh dày”, do NXB Kim đồng. Cuốn sách có số ĐKCB: 01168-01172 được in trên bìa cứng dày, với những hình ảnh ngộ nghĩnh, màu sắc bắt mắt.

Các bạn học sinh yêu quý! Không biết từ bao giờ, bánh chưng, bánh giầy đã trở thành thứ không thể thiếu trên bàn thờ tổ tiên mỗi khi Tết đến, thể hiện quan niệm về vũ trụ, nhân sinh của người xưa. Bánh chưng, bánh dày là hình ảnh của quê hương với mầu xanh ruộng đồng, sông núi, được làm ra từ những hạt "ngọc thực" quý nhất của thiên nhiên, sinh sôi nảy nở trên những triền đất phù sa đồng bằng dưới sức lao động của con người. Những sản vật giản dị, đậm đà hương vị không những ẩn chứa các giá trị văn hóa và tâm linh mà còn mang ý nghĩa triết lý nhân sinh sâu sắc. Bánh chưng, bánh dày được chế biến từ lúa nếp thơm, một sản phẩm tiêu biểu của nghề trồng lúa nước có từ thời Vua Hùng.     Trải qua hàng nghìn năm lịch sử, hai sản vật này gắn với câu chuyện huyền sử về lòng hiếu thảo của chàng hoàng tử Lang Liêu thời Hùng Vương dựng nước.Truyện kể rằng: Ngày xưa ở nước ta, trong số các con của Vua Hùng Vương thứ 6 có một hoàng tử tên là Lang Liêu. Các hoàng tử khác đều văn hay võ giỏi, nhưng đều không thích lao động chân tay, chỉ riêng có hoàng tử Lang Liêu là chăm chỉ và yêu thích trồng trọt. Chàng thường cùng vợ con về quê hương vỡ ruộng, cuốc bãi, cùng bà con nông dân trồng lúa gạo, hoa màu. Khi vua Hùng đã già yếu, muốn kén chọn người kế vị, Vua phán truyền “Đến ngày hội lớn đầu năm, ai dâng được của ngon vật lạ nhất để cúng trời đất sẽ được ta truyền ngôi cho”.

Bài giới thiệu sách tháng 02

Ông ta giàu có, sung túc, nhưng cứ đến bữa cơm là lại sang nhà ông bà cụ đòi ăn.

Ngày hôm sau, ông lão dậy sớm để chuẩn bị lên rừng lấy củi. Lên núi, ông lão chăm chỉ kiếm củi, chẳng mấy chốc đã chất đầy gùi. Đang định đeo gùi lên vai thì ông lão nghe thấy tiếng chim thánh thót. Sau một hồi lâu ngồi nghe tiếng chim hót, ông lão định đứng dậy xuống núi thì nhìn thấy trước mặt có dòng suối nhỏ. “May quá, ta đang khát! Phải uống nước rồi mau về thôi.” Lúc đó, bà lão ở nhà lo lắng cho ông lão, nên một mình dò dẫm lên núi. Đi một lúc, bà thấy phía trước có người đang vác gùi. Dù trời tối không nhìn rõ mặt nhưng bà đoán chắc đó là ông lão.

Hai ông bà cùng dìu nhau xuống núi về nhà. Nhưng về đến nhà, bà lão bỗng sửng sốt. “Ối! Ai... ai đây?”

Trên núi tối tăm nên bà không nhìn rõ, về tới nhà, nhìn kỹ thì thấy đó chính là diện mạo ông lão hồi còn trẻ. Ông lão kể lại tường tận chuyện xảy ra trong rừng cho bà lão nghe. Ngày hôm sau, ông lão kéo tay bà lão đi lên núi.

“Đây chính là dòng suối tôi kể với bà hôm qua đấy! Nào, bà cũng uống nước suối đi!” Bà lão uống nước suối theo lời ông. “Ông ơi, xem tôi này!” “Bà lão trẻ lại rồi! Như là cô dâu mới về nhà chồng vậy!” Hai ông bà ôm nhau mừng rỡ.

Ông lão hàng xóm nhỏ mọn giật nảy mình khi nhìn thấy ông bà lão. Ông lão thật tình kể lại từ đầu đến cuối câu chuyện. Gà vừa gáy sáng là lão hàng xóm đã lên núi ngay. Lão hàng xóm chạy thoắt đến bên suối và vốc nước uống ừng ực. Trời tối rồi mà không thấy ông hàng xóm về, ông bà lão vội vàng đến con suối trong rừng. Nhưng tìm mãi không thấy ông hàng xóm đâu, chỉ thấy có một đứa bé đang khóc.

Bài giới thiệu sách tháng 03

Có lẽ vậy tình mẫu tử là món quà vô giả nhất mà thượng đế ban tặng cho mỗi con người trên trái đất này. Thật hạnh phúc cho những ai sinh ra trên đời này đều được cất tiếng gọi mẹ. Và cũng thật chia sẻ cảm thông cho những ai không được cất lên tiếng gọi thiêng liêng đó. Nhưng có một điều luôn đúng và không bao giờ thay đổi đó là tình yêu thương của mẹ dành cho con là vô bờ bến không gì so sánh được.   

Tập truyện Hoa tặng mẹ” gồm 8 câu chuyện nhỏ với những mẩu chuyên nhỏ mang nhiều hình thức, nghệ thuật khác nhau. Mỗi câu chuyện mang đến cho ta một bài học đáng nhớ.

Câu chuyện có nhan đề là tựa đề của cuốn sách Hoa tặng mẹ thật xúc động: “Nó chạy thục mạng trong đêm tối, màn đêm đen đặc ôm nó vào lòng chở che. Con đường nhỏ sau cơn mưa lấp loáng sáng khi những ánh đèn pin soi tới.

Nó dừng lại bên giường mẹ, gương xanh tái, vài sợi tóc lòa xòa xuống trán, giấc ngủ khó nhọc nặng nề. Nó biết trên đời này mẹ là chỗ dựa duy nhất của nó, mất mẹ có nghĩa là nó thành cô độc ….”

Đến với câu chuyện “Chiếc áo bị bỏ quên”, bạn Toàn trong truyện thật hoàn cảnh. Bố mẹ Toàn chia tay nhau, mẹ Toàn phải đi bán hàng rong ở mãi Lạng sơn. Toàn được xét vào diện trợ cấp khó khăn. Lĩnh tiền tháng đầu tiên, lại sắp tết nên bà mua cho Toàn chiếc áo mới. Bà bảo: “Chẳng biết nó chê thế nào mà mặc có một lần rồi nhất định không mặc nữa” …

CÙNG BẠN ĐỌC SÁCH

Hành trình 5 năm lan tỏa tình yêu với văn hóa đọc (Chi tiết...)


    Kênh được thiết lập nhằm: Truyền cảm hứng, Kết nối và lan tỏa tri thức.
    Món quà dành cho những người yêu thích đọc sách báo, những người đã, đang và sẽ góp phần thúc đẩy văn hóa đọc.
    Đặc biệt, Kênh còn dành sự quan tâm đến người khiếm thị.
    Đây là một hợp phần trong Chương trình thiện nguyện: Cùng bạn đọc sách - Nâng tầm trí tuệ Việt do TS. Vũ Dương Thúy Ngà thiết lập.
    Các bạn nhấn subscribe để ủng hộ nhé!

 

SÁCH VÀ TRÍ TUỆ VIỆT


    Để phục vụ Đề án Phát triển Văn hóa đọc do Thủ tướng Chính phủ phê duyệt, Vụ Thư viện (Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch) xây dựng kênh YouTube “Sách và Trí tuệ Việt” với mong muốn “Lan tỏa tri thức, khơi dậy khát vọng Việt Nam”, hướng đến cộng đồng, phục vụ từ xa cho người đọc không có điều kiện tiếp xúc với sách, giới thiệu đến bạn đọc những cuốn sách hay, bổ ích, góp phần xây dựng xã hội học tập, xây dựng nền văn hóa đọc Việt Nam ngày càng phát triển.
    Được xây dựng với 5 chuyên mục gồm “Đại sứ văn hóa đọc”, “Sách hay cho bạn”, “Những tác phẩm vượt thời gian”, “Sách kỹ năng sống”, “Đi qua mọi miền Tổ quốc” cung cấp thông tin, tri thức đa phương tiện như hình ảnh, âm thanh, video… YouTube “Sách và Trí tuệ Việt” là kênh phục vụ cộng đồng phi lợi nhuận, do vậy, Vụ Thư viện kêu gọi các tác giả, các nhà xuất bản, các nhà làm sách và cộng đồng những người yêu mến sách chia sẻ niềm đam mê đọc sách thông qua việc chia sẻ bản quyền tác phẩm, hoặc đọc các tác phẩm, giới thiệu các tác phẩm hay, bổ ích gửi về Vụ Thư viện để chung tay xây dựng kênh “Sách và Trí tuệ Việt” phát triển.
    Các bạn nhấn subscribe để ủng hộ nhé!

 

Liên hệ

Nếu bạn có bất kỳ câu hỏi nào hoặc cần thêm thông tin, hãy liên hệ chúng tôi.


Web site: tvthvinhhao.vuc.vn